Viết cho con gái nhỏ và mối tình đơn phương đầu tiên



Mẹ cũng có một thời thanh xuân mơ màng như con, cô gái nhỏ của mẹ. Mẹ cũng từng ngơ ngác trong lớp học, gửi hồn lên nắng vàng trên bậu cửa và lén lút trộm nhìn chàng trai bàn bên cạnh. Mẹ còn nhớ rất rõ chàng trai ấy, đôi mắt một mí vô cùng đáng yêu, khi cười lên rạng rỡ như hừng đông trong lòng mẹ. Nhớ rõ mùi nắng ấm áp hong lên chiếc áo trắng đồng phục mỗi khi đứng gần cậu ấy.
Mẹ thích cậu ấy như vậy, thế nhưng, đó chỉ là một giấc mộng thời niên thiếu mà thôi con ạ. Giống như con đang say đắm anh chàng của con vậy – một mối tình đơn phương vừa cay đắng, vừa ngọt ngào.


Thế nhưng con đừng để bị tình yêu lừa gạt, công chúa nhỏ của mẹ. Ở ngoài kia có rất nhiều những người sẵn lòng chà đạp lên tấm lòng chân thật của con, rạch nát vết thương trên trái tim con và thích thú ngắm nhìn con giãy giụa trong đau khổ.
Mẹ biết, thật mệt mỏi và hoang mang biết bao khi mà con phải giằng co với một thứ phức tạp như tình yêu, khi mà con còn quá ngây thơ và non nớt, dù mối tình đó chỉ đơn thuần là “cảm nắng” của thời trung học ngây ngô mà thôi.
Một người rõ ràng không thích con nhưng lại ngầm tỏ ra mình có ý, chấp nhận tất cả mọi thứ mà con trao tặng. Rõ ràng không thích con nhưng cũng không thẳng thừng từ chối con. Đa tình như thế ấy, cũng chỉ là một cái tên hoa mỹ khác của bạc tình mà thôi.
Con gái nhỏ của mẹ, vì con hạnh phúc nên con mới ngây thơ. Vì ngây thơ nên con mới một lòng tin tưởng vào tình cảm của người khác. Cho nên con mới tin rằng mọi người trên đời này đều chân thật.
Con đừng nên buồn. Con phải biết rằng cứ ngây thơ như vậy mới là cuộc sống đáng sống. 
Mẹ hiểu, hẳn là con sẽ cảm thấy đau khổ vô cùng, cảm giác xấu hổ và giận dữ này đang bủa vây tâm hồn con. Thế nhưng con gái yêu quý của mẹ, người phải dằn vặt là cậu trai kia mới phải, người đã làm tổn thương con và xúc phạm tình cảm của con.
Hãy mạnh mẽ lên, công chúa của mẹ. Con không cần cảm thấy xấu hổ, tình yêu chẳng có gì là xấu xa cả, huống chi con đã thật lòng và tín nhiệm mà yêu thương một người.
Ai đó sống như thế nào không quan trọng, con chỉ cần tự mình đứng dậy sau những tổn thương, vì bầu trời vẫn cứ xanh và trái tim của con vẫn sẽ an lành như cũ...

Ai. Ngày 20/7/2017.



Previous
Next Post »
0 Komentar