Yukio và cô gái ngồi dưới gốc cây 2

Sáng hôm sau Yukio tỉnh dậy, trên người dính nhớp nháp mồ hôi lạnh. Cậu nhìn qua cửa sổ trong phòng mình, tuyết đã ngưng rơi. Trên con đường nhỏ của thị trấn vẫn đọng lại một lớp tuyết thật dày không có ai quét dọn. Vẻ tiêu điều hoang vắng của mùa đông lan tràn khắp thị trấn. Yukio sửa soạn đeo túi ra đường, đi tìm cảm hứng cho một tác phẩm mới. Đường cái nhỏ có khá ít người qua lại, những ngôi nhà đóng cửa im ỉm lặng thinh. Trong sân vườn nhỏ trước mấy ngôi nhà, những cây ăn quả lớn khẳng khiu vươn cành nhọn hoắt chỉa lên như muốn chọc nát bầu trời. Thi thoảng có tiếng gà gáy vang lên cô quạnh. Thật buồn bã làm sao!
Yukio bỗng nhớ tới giấc mộng đêm qua và cô gái ngồi dưới gốc cây hải đường. Có khi nào...có khi nào cô ta vẫn ở đó? Yukio rối rắm suy nghĩ, bước chân không tự chủ hướng về phía nhà ga. Theo trí nhớ, cậu run rẩy đi theo con đường trong trí nhớ dẫn tới khu rừng nhỏ, trong lòng lẫn lộn cảm xúc giữa sợ hãi và hưng phấn. Khung cảnh của con đường không khác mấy so với trong giấc mộng của cậu: những con đường ngoằn nghoèo không thấy điểm cuối, ngôi nhà thưa thớt bóng người, ruộng đồng trắng xóa tuyết rơi, bầu trời xám xịt mây, … và bụi cây hải đường nở hoa giữa mùa đông, rực rỡ một cách phi lý gần bên bìa rừng! Yukio ngập ngừng lại gần bụi cây. Phía bên kia bụi cây vậy mà thực sự vang lên tiếng sột soạt của vải vóc ma sát! Yukio cứng đờ người, trừng mắt nhìn chòng chọc về phía cây hải đường. Giữa hàng loạt tiếng sột soạt nho nhỏ, một bàn tay nhỏ bé trắng nõn vén lên cành lá xanh thẳm của cây hải đường, một cô gái xuất hiện lặng thinh, mỉm cười nhìn Yukio. Bầu trời u ám đã rẽ mây để lộ một góc mặt trời. Nhưng cả hai người, dường như không ai chú ý đến điều ấy. Dưới ánh nắng nhợt nhạt mỏng manh của mùa đông, nụ cười của cô gái dường như không quá “thật”. Yukio giật nảy mình bước lùi về phía sau thật nhanh, rồi thật mất mặt mà ngã ngồi xuống đất. Nụ cười của cô gái càng thêm đậm, ánh mắt cong cong híp lại, lúm đồng tiền bên má sâu hun hút mê đắm tâm thần của Yukio. Một cô gái thật xinh đẹp.

Bất giác, Yukio đã ở lại đây gần một tháng. Tháng cuối cùng của mùa đông. Có đôi lúc cậu tự hỏi, có phải chăng mình là một đứa nhan khống? Vẻ đẹp của cô gái kia đã đánh bay những ảo giác đáng sợ về cô mà Yukio đã nhìn thấy. Cô gái nọ rất hay cười, nhưng lại tuyệt nhiên không nói một lời. Một tháng mùa đông, họ hò hẹn từng ngày. Cô gái đưa Yukio vào trong cánh rừng nhỏ mà những người dân thị trấn này rất quen thuộc. Một tháng mùa đông, Yukio dạo quanh vùng nông thôn này cùng cô gái mặc kimono tím bí ẩn. Chỉ trong một tháng mà dường như đã qua thời gian thật lâu.





Rồi mùa xuân cũng đến. Yukio thở dài. Cậu lại miên man suy nghĩ, mình dường như là nhân vật cùng tên trong tác phẩm “Yukiguni” nổi tiếng của nhà văn Kawabata Yasunari, được kề cận bên cạnh nàng Yoko thánh khiết mà ngây thơ, tựa như một tiên nữ lạc trần. Thế nhưng lại là một nhân vật đoản mệnh. Yukio thở dài.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía trước, cô gái kia đang nghiêng đầu nhìn cậu tò mò. Yukio hơi sửng sốt trước nụ cười của cô. Hay mình là Shimamura kia chăng? Và mình đã tìm thấy Yoko của cuộc đời mình. Không có Komako, không có vướng bận, không có luân lí nghĩa tình, chỉ có “Yoko” cài bông hoa hải đường trên tóc. Thật tốt! Yukio mỉm cười với cô, bước chân thong thả đẩy nhanh tốc độ tiến tới để đi song song với nhau. Cô gái cười khúc khích nhìn Yukio. Họ nhanh chóng băng ngang qua một nửa cánh rừng, Yukio bỗng có chút lo lắng. Đây không phải là con đường họ thường đi. Cô gái dường như nhận ra sự bất an của Yukio, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Yukio, nghiêng đầu khích lệ nhìn cậu, tốc độ dưới chân càng lúc càng nhanh. Cuối cùng, họ giống như đang chạy việt dã, một đường hồng hộc băng ngang qua những khoảng cây cối xanh tươi rập rạp cảu khu rừng, dừng lại trước một ngôi đền nhỏ. Mặt cỏ dưới chân họ tươi mơn mởn, khắp xung quanh đầy những cây dẻ đại thụ cao chọc trời. Yukio ngước mắt nhìn lên ngôi đền. Những bậc thang đá cao cao uốn lượn quanh một mô đất, chạy dài hướng về phía đông. Ở những bậc thang cuối cùng là cánh cổng Torii có vẻ đã rất xưa cũ, màu đỏ tươi của nó đã ngả sang màu đất. Trên đền thờ không nhìn thấy vang lên từng hồi chuông rất nhỏ. Tiếng vang lanh lảnh rung động tận trong trái tim người. Lồng ngực của Yukio run lên từng nhịp hồi hộp. Cậu bước thử lên một bậc thang. Hai bước, rồi ba bước. Bậc thềm đá thu hút tâm thần cậu một cách kì lạ. Yukio quay đầu nhìn về phía sau. Cô gái nọ vẫn chần chừ đứng ở dưới đất, chỉ ngóng đầu nhìn về phía cậu. Dường như thân ảnh cô gái càng ngày càng mờ nhạt hơn, màu da như trong suốt dưới tấm áo tím thẫm. Chỉ là ảo ảnh mà thôi, Yukio tự nhủ. Cậu bỗng thấy lòng mình mềm nhũn. Đây là Yoko của cậu. Yukio bước vội xuống thềm đá, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng bệch của cô gái, dắt cô từng bước leo lên những bậc thềm đá xanh xám đã mòn. Họ im lặng bước. Có tiếng nước chảy róc rách hòa lẫn với tiếng chuông mõ nhẹ nhàng. Tiếng lá cây xào xạc trong gió. Yukio chợt ngừng lại, hít sâu vào phổi bầu không khí thanh khiết này. Trong làn gió đưa tới có lẫn mùi hương mơ hồ của cây dẻ, mùi ngọt ngào của hoa dại, của lá cây ngai ngái và mùi đất nồng nàn sau cơn mưa. Yukio khoan khoái nở nụ cười. Nông thôn cũng có thể khiến người ta yêu thích đến vậy.
Ngôi đền đã ở ngay trước mắt. Trong sân nhỏ có một người đang quét dọn. Xung quang ngôi đền vây đầy những cây phong tươi tốt, trên cành lá lũ sóc ríu rít leo trèo. Tiếng gõ mõ đã rõ ràng ngay bên tai. Yukio thẳng lưng, thành kính lắng nghe: tiếng thở của bản thân, tiếng tim đập nhịp nhàng, bàn tay mềm mại của cô gái và những tiếng xao động của thiên nhiên xung quanh đánh thức sự sống trong tâm trí cậu. Yukio bước qua cổng Torii. Nhưng cô gái thì không. Yukio quay lại, đưa bàn tay về phía cô. Thân ảnh cô gái dưới ánh nắng đã trong vắt vô cùng. Cô lắc đầu. Đóa hải đường diễm lệ trên tóc run run. Yukio bỗng nhiên hốt hoảng. Từ dưới chân cô, “thân xác” bỗng hóa thành những đốm sáng nho nhỏ, bay lên cao. Yukio đứng ngây người sau cổng Torii. Cậu ngạc nhiên đến độ không nhận ra trên gương mặt mình toàn là nước mắt. Lồng ngực ứ nghẹn lại một cảm giác không thể cất lời. Cậu muốn thét lên, đôi môi run run trong nỗ lực vô vọng. Đốm sáng đã lan đến phần eo của cô. Cô gái cố gắng vươn tay, xuyên qua cánh cổng thần thánh kia, chạm vào những giọt nước mắt của Yukio. Ngón tay thon dài, lạnh lẽo vươn về phía cậu. Ánh nắng mùa xuân tràn qua cổng đền. Còn một chút nữa thôi. Một chút nữa thôi. Yukio vươn tay về phía cô, cố bắt lấy cổ tay nhỏ bé, trong đáy mắt là hình ảnh cô gái lộng lẫy tựa như một bông tuyết đầu mùa. Những đốm sáng tan ra, lẳng lặng bay lên bầu trời, hòa cùng ánh nắng mùa xuân rạng rỡ. Bông hoa hải đường trên mái tóc của cô chầm chậm rơi xuống trước cổng đền.



Một ngày cuối thu, trên chiếc tàu tốc hành về phía đông, có một chàng trai ngồi lặng thinh nhìn ra cửa sổ. Cảnh vật vùn vụt trôi qua trong trí nhớ, chỉ còn đọng lại gương mặt cô gái dưới gốc cây hải đường nhìn Yukio. Có lẽ. Có lẽ mùa xuân năm ấy, cậu đã nhận ra cô gái kia không hề tồn tại. Hoặc sớm hơn thế nữa, khi hai người họ vừa mới gặp nhau. Yukio chớp mắt. Mùa đông kia cậu đã tìm thấy cảm thức aware của mình, gặp được cô gái mang vẻ đẹp lí tưởng trong lòng. Cậu là Shimamura, đang đi tìm lại Yoko của cuộc đời mình. Yoko của cậu không chết, không biến mất. Yukio cảm thấy cô gái ấy vẫn ngồi dưới gốc cây hải đường, chờ mình quay lại vào mỗi mùa đông.





Bourjois Paris Depuis 34 Rose d’Or – đôi má hồng thơ ngây của nước Pháp

Giải mã vẻ đẹp ngây thơ của những nàng thơ nước Pháp…
Vẻ đẹp vừa lãng mạn, thanh tao lại có nét thời thượng cổ điển của những cô gái Pháp luôn khiến cho mình cảm thấy ghen tị. Họ dường như là những người phụ nữ không cần cố gắng mà vẫn xinh đẹp. Sự hào hoa, thanh lịch có phần kiêu ngạo ấy dường như đã ăn sâu vào máu thịt của họ. Mỗi lần nhìn ngắm chân dung của những cô gái này, dù chỉ là hình ảnh đời thường thoáng qua của một cô thôn nữ hoặc một nàng minh tinh trên trang bìa họa báo, mình đều tự hỏi, điều gì đã tô vẽ nên đôi mắt đa tình, bờ môi lãng mạn và đôi má hồng ngây thơ ấy? Và mình đã tìm đến Bourjois Paris Depuis 34 Rose d’Or để được lây nhiễm một chút sự xinh đẹp thản nhiên đó cho bản thân…

Vẻ đẹp tự nhiên đáng ghen tị của các cô gái Pháp
Bourjois Paris là một hãng mỹ phẩm lâu đời, ra mắt vào giữa thế kỷ 19 ở thủ đô Paris thơ mộng, nơi ngập tràn ánh sáng, danh vọng và scandal của các minh tinh. Tại đây, những hộp phấn má hồng đầu tiên đã được bán ra, góp phần tô điểm cho vẻ đẹp dịu dàng và tinh tế của những quý cô nước Pháp.  Và cho đến ngày nay, mỗi năm ước tính có hơn 3.5 triệu hộp phấn hồng Bourjois đã được bán ra trên khắp toàn cầu.
Bourjois Paris Depuis là một sản phẩm blush mang màu sắc vintage truyền thống, dải màu trải dài vô cùng đa dạng. Đây là một sản phẩm hoài niệm sâu sắc, gợi nhớ về một nước Pháp hào hoa thanh lịch.

Bourjois Paris Depuis 34 Rose d’Or – bí ẩn vẻ đẹp của các nàng thơ nước Pháp
----------------------------------------------------------------------------------------------------------        
Màu sắc
Màu blush mà mình đang sở hữu của Bourjois Paris Depuis là màu số 34 Rose d’Or. Đây là một màu hồng cánh hoa nhạt, gần giống với màu hoa đào, rất phù hợp với những bạn gái có tông da trắng sáng.

Màu số 34 Rose d’Or hồng phớt nhẹ nhàng như màu cánh hoa
Thành phần
Tacl, Parfum (Fragrance), Bentonite, Zea Mays (Corn) Starch, Hydroxy – Citronellal, Cinnamyl Alcohol, Dextrin, … Một bảng thành phần không được lành tính lắm nhỉ? Tuy nhiên, theo ý kiến của mình thì bột Tacl không gây hại như nhiều người đang lầm tưởng, nó thực chất vẫn là một trong những thành phần đứng đầu trong hầu hết các cong thức phấn trang điểm. Ngoài ra, Parfum cũng chiếm một lượng khá lớn trong sản phẩm (chất tạo ra mùi hoa hồng rất vintage) nên những bạn có làn da nhạy cảm nên chú ý.
Hình thức
Hộp phấn khá nhỏ (2.5 g), bên trong có gương và một cọ nhỏ đi kèm. Thật sự mà nói thì chất lượng cọ đi kèm rất tệ, khô cứng và khó tao tác trên bề mặt da (tán rộng trên vùng gò má), phần gương tròn cũng vô dụng nếu bạn muốn “chiêm ngưỡng” toàn bộ dung nhan của mình J.Nắp hộp đóng gập bằng nam châm nhỏ, thường kêu “cách” một tiếng khi đóng lại. Nghe khá vui tai J. Một điều làm mình có ấn tượng rất tốt với Bourjois là một tấm “thiệp” nhỏ màu vàng ánh đồng ghi lại những điều tâm đắc của hãng, một sự cẩn thận và chu đáo rất đáng yêu, rất Vintage!

Hộp phấn khá nhỏ và xinh xắn
Chất lượng bột phấn
Một điểm cộng cho sản phẩm này bột phấn được nén rất chặt, dạng baked làm cho hạt phấn có độ mịn nhất định, nhẹ nhàng và bám rất tốt. Màu 34 có lượng nhũ vàng kha khá, có thể thấy rõ bằng mắt thường. Những loại blush có ánh nhũ thường không khiến mình cảm thấy khó chịu lắm, tuy nhiên, ánh nhũ của nó có thể làm lộ lỗ chân lông to và mụn ẩn đấy nhé!

Độ bám màu
Một điểm cộng to to to nữa là phấn bám màu cực lâu, lâu nhất trong những loại blush mà mình đã dùng từ trước đến nay (khoảng trên dưới 6, 7 tiếng). Da mình là da hỗn hợp dầu, tiết cực kỳ nhiều dầu vào khoảng tầm 9 đến 10 giờ trưa mà dưới nắng Sài Gòn gắt như thế, em này vẫn chỉ bay màu một xíu xiu sau khoảng 7 tiếng mình đi học về. Gò má vẫn phớt hồng, rất xinh. Thả tim cho độ bám màu chuẩn.


Mùi thơm
Phấn có mùi thơm như mùi hoa hồng của những loại mỹ phẩm thời “ông bà ta”, mỗi lần mở hộp ra mình nhớ hết sức sâu sắc đến hộp phấn bông lúa của mẹ mình J. Thật sự thì mùi hương này chính là điểm mình thích nhất ở hộp blush này, cảm giác mở hộp ra giống như mình đang dần hóa thành một cô tiểu thư người Pháp vậy, ha ha. Tuy nhiên nếu bạn không thích những sản phẩm có mùi thơm thì cũng đừng lo lắng, nó sẽ bay mùi rất nhanh sau khi được apply lên da mặt.

Bourjois Paris Depuis có mùi hoa hồng nồng nàn, gợi nhớ về vẻ đẹp lãng mạn của nước Pháp xưa cũ
Bourjois Paris Depuis là sản phẩm tuyệt vời nếu bạn có cảm hứng với trào lưu Vintage hoặc đơn giản là thích một màu má ngọt ngào, lãng mạn. Hộp phấn xinh xắn này chắc chắn sẽ khiến bạn trở nên xinh đẹp hơn cách tự nhiên nhất!





Viết cho con gái nhỏ và mối tình đơn phương đầu tiên



Mẹ cũng có một thời thanh xuân mơ màng như con, cô gái nhỏ của mẹ. Mẹ cũng từng ngơ ngác trong lớp học, gửi hồn lên nắng vàng trên bậu cửa và lén lút trộm nhìn chàng trai bàn bên cạnh. Mẹ còn nhớ rất rõ chàng trai ấy, đôi mắt một mí vô cùng đáng yêu, khi cười lên rạng rỡ như hừng đông trong lòng mẹ. Nhớ rõ mùi nắng ấm áp hong lên chiếc áo trắng đồng phục mỗi khi đứng gần cậu ấy.
Mẹ thích cậu ấy như vậy, thế nhưng, đó chỉ là một giấc mộng thời niên thiếu mà thôi con ạ. Giống như con đang say đắm anh chàng của con vậy – một mối tình đơn phương vừa cay đắng, vừa ngọt ngào.


Thế nhưng con đừng để bị tình yêu lừa gạt, công chúa nhỏ của mẹ. Ở ngoài kia có rất nhiều những người sẵn lòng chà đạp lên tấm lòng chân thật của con, rạch nát vết thương trên trái tim con và thích thú ngắm nhìn con giãy giụa trong đau khổ.
Mẹ biết, thật mệt mỏi và hoang mang biết bao khi mà con phải giằng co với một thứ phức tạp như tình yêu, khi mà con còn quá ngây thơ và non nớt, dù mối tình đó chỉ đơn thuần là “cảm nắng” của thời trung học ngây ngô mà thôi.
Một người rõ ràng không thích con nhưng lại ngầm tỏ ra mình có ý, chấp nhận tất cả mọi thứ mà con trao tặng. Rõ ràng không thích con nhưng cũng không thẳng thừng từ chối con. Đa tình như thế ấy, cũng chỉ là một cái tên hoa mỹ khác của bạc tình mà thôi.
Con gái nhỏ của mẹ, vì con hạnh phúc nên con mới ngây thơ. Vì ngây thơ nên con mới một lòng tin tưởng vào tình cảm của người khác. Cho nên con mới tin rằng mọi người trên đời này đều chân thật.
Con đừng nên buồn. Con phải biết rằng cứ ngây thơ như vậy mới là cuộc sống đáng sống. 
Mẹ hiểu, hẳn là con sẽ cảm thấy đau khổ vô cùng, cảm giác xấu hổ và giận dữ này đang bủa vây tâm hồn con. Thế nhưng con gái yêu quý của mẹ, người phải dằn vặt là cậu trai kia mới phải, người đã làm tổn thương con và xúc phạm tình cảm của con.
Hãy mạnh mẽ lên, công chúa của mẹ. Con không cần cảm thấy xấu hổ, tình yêu chẳng có gì là xấu xa cả, huống chi con đã thật lòng và tín nhiệm mà yêu thương một người.
Ai đó sống như thế nào không quan trọng, con chỉ cần tự mình đứng dậy sau những tổn thương, vì bầu trời vẫn cứ xanh và trái tim của con vẫn sẽ an lành như cũ...

Ai. Ngày 20/7/2017.



Yukio và cô gái ngồi dưới gốc cây



Không có gì là số phận
                                     hay
                                                                         mọi thứ đều là số phận?...

Đó là một giấc mơ kì lạ. Yukio đã thấy nó từ nhiều tháng trước. Khung cảnh trong mỗi giấc mơ không giống nhau hoàn toàn, nhưng lúc nào cũng xuất hiện cùng một cô gái. Cô ta mặc một bộ kimono tím, dáng người gầy gò và nụ cười xinh xắn mà quái dị. Đôi lúc cô ta xuất hiện bất thình lình giữa một giấc mơ nhảm nhí của cậu, hoặc ngay từ ban đầu, cậu đã mơ về cô ta. Nhưng lúc nào cũng thế, khi cậu sắp tỉnh giấc, cô gái lại vươn tay về phía cậu, trong giấc mơ, giống như muốn lôi kéo cậu đến một nơi nào đó. Trong bóng tối dày đặc, đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn với các khớp ngón rõ ràng linh hoạt thoạt như một cơn ác mộng triền miên nhất.
Yukio vùi mặt vào lòng bàn tay, chà xát gương mặt mệt mỏi của mình rồi cười khổ. Rõ ràng là cậu đã quá áp lực với công việc này. Hằng ngày có hàng ngàn những bản thảo gửi đến cho cậu kiểm duyệt, nhưng có mấy tác phẩm là xứng đáng được xuất bản ra? Có những câu chuyện ngô nghê và ảo tưởng đến độ khiến cậu như muốn phát điên lên được. Những quyển Marysue văn đậm mùi hoang ảo và non nớt. Ồ, cậu không muốn chạy theo thị trường, cậu cần một một tác phẩm nào đó thật sự xuất sắc hơn người, xứng đáng được tôn vinh, xứng đáng được mọi người tiếp nhận.” Giống như “Xứ tuyết” của Kawabata Yasunari” – Yukio thầm nghĩ.
Có đôi lúc cậu nghĩ, nếu trong một giấc mơ nào đó của mình, cậu không la hét chạy trốn mà dừng lại, nắm lấy bàn tay của cô gái thì sao nhỉ? Rồi cậu sẽ đến một nơi khác thật đẹp, thật đơn thuần, giống như miền đất mơ màng ở “xứ tuyết” và tìm đến Yoko trong ước vọng bản thân. Điều đó thật tuyệt vời, tuyệt hơn nhiều lần phải đứng giữa Tokyo ồn ào này mà vẫn thấy cô đơn…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Shinjuku lúc nào cũng đông đúc như vậy. Đã cuối mùa thu mà dòng người đi trên phố vẫn rộn ràng và hối hả. Bầu trời xám xịt lại, đặc quánh như một loại xi măng hỗn hợp khô khốc. Mặc cho tuyết rơi ngày càng dày, dưới những tán ô đủ loại màu sắc, dòng người vẫn cứ lũ lượt lướt ngang qua nhau. Yukio chăm chú nhìn những đôi giày lướt qua trong tầm mắt mình. Tiếng giày cao gót độn lông giẫm lộp cộp trên mặt đường, giày bốt êm ả, đôi tất cao cổ bao lấy mắt cá chân nhỏ nhắn của một cô gái đi giày lười,... Chủ nhân của những đôi giày đó ríu rít phát ra từng trận cười đùa với bạn bè, than thở về những ngày đông qua điện thoại, tiếng gọi nhau í ới đầy sức sống. Giữa khung cảnh náo nhiệt ấy, Yukio cứ như một sinh vật đặc biệt lạc lõng. Cậu bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Làn sương trắng đục phả ra dưới lớp khăn quàng cổ làm mờ đi đôi kính của Yukio. Dưới lớp áo khoác hơi cồng kềnh, thân mình rời rạc của cậu kêu cót két vì mùa đông lạnh giá.

Yukio liếc mắt quan sát cô gái đi trước mặt. Bóng lưng gầy và đôi tất cao cổ của cô trông thật bình thường - một em gái trung học điển hình. Váy ngắn của cô bé không thể che được đôi chân thon dài mà dường như còn muốn phô ra hết sức quyến rũ thanh thuần của chủ nhân. Làn váy khẽ phập phồng theo bước chân cô gái nhỏ. Yukio cảm thấy khúc Renai Circulation không ngừng réo rắt trong tai. “Trông mình thật giống một ông chú biến thái, haizzz!” Yukio trừng mắt, cố gắng rời đi thân ảnh của cô bé. Bỗng nhiên một hình thêu trên chiếc túi của cô níu giữ lấy ánh mắt của Yukio. Nó thêu một bông hoa hải đường đỏ thắm. Trên nền chiếc túi xanh đen, đóa hoa nhỏ trông đặc biệt nổi bật. Những cánh hoa dày, tròn nhẵn xếp xung quanh nhụy vàng rực. Từng lớp từng lớp cánh hoa dưới trời tuyết như nở bung ra, thậm chí Yukio còn cảm thấy như mình đang ngửi thấy mùi hương ngọt ngào từ đó. Một làn gió lạnh chợt thổi qua, lớp hoa hải đường dường như đang rung rinh lay động, dưới tầng tầng lớp hoa lá đỏ rực lấp ló bóng dáng của một cô gái nhìn không rõ ngũ quan. Cô gái nọ mỉm cười nhìn Yukio, làn môi nàng hồng nhuận. Một lúm đồng tiền bên má trái làm nụ cười của cô gái trông thật ngây thơ. Khóe miệng khéo léo của cô gái mấp máy nói gì đó với Yukio. Một câu nói hay một… lời bài hát? Đột nhiên, tốc độ nói của cô gái bỗng tăng dần, thân ảnh dưới gốc bụi hải đường mờ dần đi. Yukio chợt rùng mình, sống lưng lạnh buốt đánh thức cậu về hiện thực. Khúc Renai đã kết thúc, lúc này là một ca khúc tiếng anh có âm điệu ma quái vang lên. Tai nghe của Yukio hơi nhiễu âm, tiếng ngắc ngứ dập nát càng làm cho ca khúc thêm rợn người. Cậu bối rối nhìn chung quanh mình. Những người đi trên phố đang tò mò đánh giá cậu. Cô bé học sinh đã đi mất dạng. Yukio thở dài, cười cười với những người xung quanh rồi cắm đầu đi tiếp. Cô gái dưới gốc cây hải đường cứ hiện lên trong đầu óc cậu. Cô ta là ai?



~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trên tàu tốc hành, Yukio sầu mi khổ não nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Từng mảng từng mảng tuyết trắng bay ngập trời. Đồng ruộng vốn dĩ xanh ngát hai bên bờ giờ trở nên khô cằn, mặt đất nứt toác, tràn ngập khí tức tử vong. Tiếng đoàn tàu rít lên từng hồi làm Yukio nhíu mày. Cậu là một người đa cảm mà bồng bột. Cái bồng bột này đã khiến cậu vứt bỏ công việc biên tập cho một tạp chí văn học, trong tiếng mắng chửi của chủ biên lên tàu đi về phía bắc “tìm lại cảm thức aware trong nghệ thuật”. Còn vì sao lại đi về phía bắc, Yukio cũng chưa từng nghĩ qua. Có lẽ trong thâm tâm cậu muốn trở thành một Shimamura khác chăng?
Đoàn tàu dừng lại một ga nhỏ, Yukio mang theo túi hành lí quyết định dừng lại ở đây. Trong đêm tối, chiếc đèn lồng đỏ dưới mái hiên nhà ga đong đưa chập chờn. Người gác cửa già gà gật co rút cơ thể trong chiếc áo choàng bông chợt bừng tỉnh. Yukio lắp bắp nhìn ông:
  • Xin...xin chào! Ông có thể chỉ cho cháu một nhà trọ ở gần đây được không ạ?
Lão già nheo mắt lại nhìn cậu, dưới ánh sáng hắt lên từ chiếc đèn dầu cũ, gương mặt lão trông thật kì quái. Lão chăm chú nhìn cậu hồi lâu rồi hét gọi một người phụ việc dẫn đường cho cậu tới nhà trọ. Trên đường cái nhỏ ngoằn nghèo, Yukio nhận ra mình đã dừng lại ở một thị trấn nhỏ bé tồi tàn không chịu nổi, những ngôi nhà đơn sơ nghèo nàn này dường như vẫn chưa thoát khỏi bóng dáng của nông thôn thời hậu chiến. Không khí chung quanh tràn ngập mùi vị lãnh lẽo của băng tuyết và quả hồng khô treo đầy dưới mỗi hiên nhà. Yukio hít sau vào mũi thứ không khí lành lạnh ấy, tự nhủ rằng không chừng ngày mai sáng sủa, biết đâu cảnh sắc nơi này sẽ khá hơn chăng?
Nhà trọ mà người phụ việc nhà ga đưa cậu tới có vẻ nhỏ bé và cũ kĩ vô cùng, nhưng lại rất sạch sẽ. Yukio cũng hơi ngạc nhiên vì sự tương phản lạ lùng này. “Nhưng thế này cũng tốt, dù sao mình cũng là đi du lịch chứ chẳng phải đi chịu tội”. Yukio thầm nghĩ trước khi chìm sâu vào giấc ngủ.
Giấc mộng này của cậu cũng không yên ổn. Trong mơ, Yukio bước ra từ nhà ga, trên tay cầm một chiếc đèn lồng đỏ, đi ngược hướng đến nhà trọ. Tiếng gió rít lên bên tai cậu từng hồi, làm cái bóng sáng của cây đèn lồng lung lay chập chờn trên nền tuyết. Đôi mắt của cậu luôn nhìn thẳng về phía trước, cắm cúi hệt như một người bản xứ đã thông thạo đường đi nước bước của nơi này. Qua không biết bao nhiêu con đường gập ghềnh trong thị trấn, từng đồng ruộng, đường đi chợt nhỏ lại, ngoằn nghoèo, bị vây kín hai bên bởi những bụi cây dày rậm. Tiếng gió đã ngừng bớt, không khí ban đêm đặc quánh lại và có hơi chút đáng sợ. Dường như con đường này dẫn vào rừng. Bước chân cậu vẫn cứ mê mải tiến về phía trước. Bầu trời tối đen càng dày tuyết hơn. Rồi cậu bước chậm lại, vùng sáng của chiếc đèn lồng nhỏ mơ hồ soi tỏ một bụi cây hải đường lớn. Lấp ló dưới những tàn lá xanh thẫm dày đặc là những bông đỏ thắm, rực rỡ. Gió đông lạnh lẽo thổi qua làm chao đảo chiếc đèn. Phía bên kia bụi hoa có một tà áo nhỏ lộ ra ngoài. Hoa văn trên nền áo trang nhã và có vẻ đắt giá, màu tím thẫm như trời hoàng hôn. Hình như là góc tay áo của một chiếc kimono. Yukio bất giác run lên. Cậu giơ chiếc đèn lồng hướng về phía bên kia bụi hải đường, soi tỏ “thứ” kia. Dưới gốc cây là một cô gái đầu cúi gằm, kimono mặc trên người cô thẫm sắc tím, chân đi đôi guốc gỗ. Trên mái tóc đen nhánh được vấn lên cẩn thận có một đóa hải đường nhỏ xinh. Dường như bị ánh sáng quấy rầy, cô gái ngước lên nhìn Yukio. Đôi đồng tử của cậu nháy mắt co lại, trên mặt đầy vẻ sửng sốt. Cảnh trí này thật quen thuộc. Này chính là cô gái trong ảo giác mà cậu đã nhìn thấy trên đường phố Shinjuku. Cô gái dưới gốc cây hải đường. Bỗng nhiên cô gái khóc thét lên. Ngũ quan xinh xắn vặn vẹo khiến gương mặt cô trông đặc biệt thống khổ. Dường như cô ta đang bị cái gì đó dày vò, khiến cơ thể chịu đựng đau đớn dữ tợn. Tiếng gào thét bi thương với tần số thật cao xuyên thẳng qua não Yukio thực đau đớn. Dây thần kinh trong não cậu căng ra, hai tai như ù đi trong tiếng thét thất thanh ghê rợn của cô gái. Yukio nghe thấy, lẫn trong những tiếng gào vô nghĩa, có âm thanh rin rít như tiếng vải lụa bị xé rách. Máu trong người cậu đông cứng lại. Yukio đưa hai tay bưng lấy đầu, trong miệng gầm gừ những đơn âm không rõ nghĩa. Tiếng thét của cô gái càng lúc càng lớn hơn. Âm lượng đánh văng Yukio ra khỏi cơn mơ kì dị. Cậu hoảng hốt ngồi bật dậy trên chiếc giường nhỏ, hai bàn tay vẫn còn trong trạng thái bưng đầu, cổ họng khàn đặc đau đớn và hơi thở khò khè hổn hển trong đêm đen. Phía bên ngoài cửa sổ phòng trọ, có một cô gái nhỏ che ô đứng trên đường, ngẩng đầu chăm chú nhìn về phía Yukio.